Trương Gia Bình
Một số người nói với chúng tôi rằng, Trương Gia Bình – Chủ tịch HĐQT Cty FPT là một Nhân Vật Có Nhiều Ý Tưởng. Chúng tôi chưa bao giờ có dịp gặp gỡ ông Bình, một nhà khoa học được đào tạo trong môi trường Xô Viết trở thành doanh nhân, để trao đổi về điều đã làm cho ông trở nên khác biệt.
Hôm nay Trương Gia Bình ngồi trước mặt chúng tôi đây. Ông Bình đang chuẩn bị cho một buổi nói chuyện về các bí quyết thành công vào ngày hôm sau, mà nếu gạch đầu dòng ngắn gọn thì chúng bao gồm: khát vọng + nhìn được các điểm nút chiến lược + tập hợp được những người có năng lực để cùng vượt qua những khó khăn. Cao 1m73, nặng 88kg, cuốn sách đang đọc dở dang là “Cuộc đời tôi” (My Life) của Bill Clinton; ăn mặc theo lối càng ít thứ đeo khoác trên người càng tốt và thoải mái, có thể nhận xét sơ bộ rằng, ông Bình thuộc kiểu người cởi mở. Giọng nói của ông Bình khi phát âm chữ “R”, lưỡi vẫn rung nhẹ. Đó là “di sản” của nhiều năm học tiếng Nga và của quê hương miền Trung, cho dù ông ra Hà Nội sống từ năm 2 tuổi.
1. TS Bùi Quang Ngọc – bạn học cùng từ năm lớp 2 (năm học 1964-1965) tại trường Phương Đông – Hà Nội, người được coi là khá hiểu ông Bình. Theo ông Quang Ngọc, ngày ấy họ cùng ở phố Thợ Nhuộm. Nhà Quang Ngọc số 91, nhà Gia Bình ở số 86, chính là trụ sở của Sở Y tế Hà Nội (bố ông Bình là Trương Gia Thọ – một vị bác sỹ nổi tiếng thời bấy giờ). Trò chơi ấu thơ của họ thường cho cá vào lọ để cùng ngắm chúng chọi nhau cho đến khi ngã ngũ. Hai người học với nhau cả 3 năm cấp 3 ở trường chuyên toán Chu Văn An, cùng ngồi ở chiếc bàn cuối lớp. “Gia Bình học toàn diện. Dân chuyên Toán thường ít chú ý đến môn Văn cũng như các môn xã hội. Gia Bình lại là cánh ham mê môn Văn. Mỗi bài luận Bình bỏ rất nhiều thời gian nghiên cứu hàng đống sách chuyên đề rồi mới bắt tay vào viết. Tôi và nhiều bạn thường sử dụng các tư liệu mà Bình đã mất công tìm kiếm, thậm chí bắt trước cả cách phân tích, bình luận của Bình. Các bài Văn của Bình thường được được tham khảo mẫu khi trả bài. Bình hay nói về Triết học, trình bày các vấn đề dưới góc độ hoặc bằng ngôn ngữ Triết. Hồi đấy tôi chỉ thấy hay hay vì nó khác với những suy nghĩ tư duy thuần Toán, không biết đâu rằng đó chính là biểu hiện của những phẩm chất lãnh đạo mà sau này Bình mới thể hiện rõ. Năm 1974, khi sang Liên Xô, mỗi đứa một nơi, Gia Bình học khoa Cơ học trường Tổng hợp Matxcơva, còn tôi học Toán ở Kisinhốp. 1979, Bình được chọn làm chuyển tiếp nghiên cứu sinh, còn tôi về dạy Toán ở ĐHBK Hà Nội. Năm 1985, Bình về nước lập nhóm “Nhiệt và chất” ở Viện Cơ, bắt đầu làm kinh tế. Một tối đầu mùa hè năm 1988, Bình đến nhà tôi chơi. Trên cái sân gác tầng 2 thoáng mát ở phố Khâm Thiên, Bình say sưa nói về máy tính cá nhân và thuyết phục tôi tham gia nhóm của Bình để chuyển máy tính sang Liên Xô. Ngoài sự thân quen rất nhiều năm, Bình nhìn nhận tôi như một chuyên gia Tin học khi đó. Chính Bình đã biến tôi từ một giáo viên, một nhà khoa học thành một nhà kinh doanh công nghệ và quản lý doanh nghiệp như hôm nay” – TS Quang Ngọc nhớ lại. Khi ấy họ mới 32 tuổi. Và sau đó mấy tháng, FPT chào đời.
Tại sao một nhóm các nhà khoa học lại rủ nhau bỏ đi làm kinh tế? Ông Bình kể, thế hệ ông được hưởng thụ sự giáo dục về niềm tự hào dân tộc, sinh ra là người Việt Nam đã là điều hạnh phúc. Chúng ta là lương tâm của thời đại, và tin tưởng sâu sắc vào điều đó. Tuy nhiên khi đi ra thế giới, gặp phải một sự thật phũ phàng là không phải ai cũng tôn trọng chúng ta. Điều ấy là một nỗi đau từ khi bước chân ra khỏi nước. Ông Bình nhớ, những năm 1980, khi đang là CTV Viện Hàn lâm Xô Viết, hôm ra sân bay tiễn một bạn về nước, cảnh sát đã cầm cái hộ chiếu của cô gái này vứt toẹt xuống đất. Lúc đó mới thấm thía nghèo là hèn, hèn là nhục; cũng tóc đen da vàng nhưng cầm giấy tờ Nhật Bản thì người ta được kính trọng. Thứ nữa là khi về nước, một người bạn than thở, Bình ơi đói quá không nuôi nổi vợ con, mình phải làm cái gì đi chứ? Vượt lên nghèo khó vốn là một suy nghĩ chất chứa trong đầu từ lâu, và lần này thì nhóm những nhà khoa học này nhất quyết làm kinh tế.
2. Ông Bình cho rằng, câu chuyện lớn nhất của cuộc đời mình là FPT. Buổi ban đầu cái tên FPT gắn với công nghệ thực phẩm. Việt Nam là một nước nông nghiệp, ông Bình hy vọng vào các dự án viện trợ quốc tế trong lĩnh vực này, nó cũng là điểm xuất phát làm các đồ sấy khô của nhóm “Nhiệt và chất”. Nhưng doanh vụ lớn đầu tiên của FPT là đổi máy tính Olivetti lấy các loại hàng của Liên Xô vốn rất quen thuộc với Việt Nam thời bao cấp. Có thể nói giai đoạn 1988-1991 là giai đoạn đổi hàng Liên Xô. Giai đoạn 1991-1994 là giai đoạn tham gia thanh toán với Liên Xô (Nga) cho các công trình thủy điện, đồng thời Tin học đã là một hướng kinh doanh độc lập. Từ 1995, kinh doanh Tin học trở thành chủ đạo, các trung tâm định hướng kinh doanh ra đời trong FPT. 1998, sau 10 năm thành lập, FPT khẳng định vị trí số một trên thị trường Tin học của các ngành kinh doanh này và cũng là nhà ISP đầu tiên của Việt Nam . Trong quãng thời gian trên, ông Bình học hỏi rất nhiều mô hình tổ chức và quản lý của các Cty công nghệ hàng đầu, áp dụng những điểm phù hợp vào FPT. Nổi bật là việc lập và bảo vệ kinh doanh, check point nhân viên và xây dựng một hệ thông tin bảo đảm kiểm soát hiệu quả kinh doanh (Balance và FIFA). Lễ kỷ niệm 10 năm thành lập và đón nhận Huân chương Lao động hạng hai của FPT là một sự kiện gây nhiều dư luận đến mức, hàng tháng sau dân Hà Nội vẫn còn bàn tán. Thông thường sau những thành công như thế thì người ta bắt đầu hưởng thụ. Nhưng Trương Gia Bình “không phải là người thường” (đánh giá của ông Hoàng Minh Châu, một nhân vật trong FPT). Ông chưa có ý định hưởng thụ và đã thuyết phục được hầu hết các cộng sự của mình có chung ý chí đó. Năm 1999, FPT chuyển sang toàn cầu hóa với việc tham gia xuất khẩu phần mềm. Đầu năm 2000, FPT là Cty Tin học đầu tiên đạt chứng chỉ ISO-9001. Năm 2000, triển khai thành công hệ kế toán Solomon theo chuẩn ERP quốc tế, hệ FIFA/MIS của FPT trở thành hệ thông tin doanh nghiệp tốt nhất tại Việt Nam . Năm 2002 doanh số FPT vượt 100 triệu USD; năm 2003 vươn lên trở thành nhà cung cấp điện thoại di động lớn nhất tại Việt Nam. Năm 2002, FPT trở thành Cty cổ phần, rồi tập đoàn hóa. Hiện FPT có khoảng 10 ngàn nhân viên và doanh số đã vượt ngưỡng 1 tỷ USD.
Thời điểm đầu những năm 2000, ông Bình tung ra lý thuyết Fractal (tính bất biến của cấu trúc) và Leadership Building (kỹ năng lãnh đạo), đồng thời phát động phong trào học tập các lý thuyết này trong FPT. “Không nhiều cán bộ FPT hiểu được các lý thuyết này, cũng như vận dụng chúng có kết quả. Là người lãnh đạo FPT trong những năm qua, Gia Bình có niềm tin vững chắc vào những giá trị mà FPT đã tích lũy được theo thời gian. Những giá trị đó rất nhiều cái xuất phát từ những ý tưởng của Bình. Nếu không hiểu FPT, hiểu những chặng đường FPT đã trải qua, thì cũng khó hiểu được những ý tưởng này. Bình là một nhà tư tưởng” – TS Bùi Quang Ngọc nhận xét – “Bình nhìn nhận FPT phải có đối ngoại, đối nội, có thông tin báo chí, có văn hóa, có kinh tế, có tinh thần, có đoàn thanh niên, có phụ nữ, có thiếu niên nhi đồng (FPT Small). Bình học ở quân đội ở cấu trúc Fractal, và thường xuyên tham khảo tư vấn các vị tướng quân đội, trong đó có Bác Văn. Thậm chí Bình học hỏi cách dùng người của Bác Hồ. Những nguyên lý của âm dương ngũ hành cũng được Bình áp dụng. Bên cạnh đó có nhiều tư tưởng của Bình được minh chứng qua thực tế, ví dụ như bản đồ gene Cty. Bình tự mình hì hụi phác thảo các chuỗi phân tử đầu tiên của bộ gene này”.
3. Để triển khai kinh nghiệm sống còn “con người là cốt lõi của thành công”, ông Bình đã từng phát động một chiến dịch cầu hiền tài. “Chiếu cầu hiền tài” của ông đăng trên tạp chí nội san và được nhiều báo khác đăng tải lại, đã gây xúc động mạnh trong giới trẻ. Hai câu lạc bộ tài năng trẻ FPT ra đời, quy tụ hầu hết những học sinh – sinh viên giỏi nhất nước, trong đó có nhiều em vừa đoạt các giải cao trong các kỳ thi toán học, tin học quốc tế. Một trong các nỗ lực cầu hiền tài đã đưa về FPT một ngôi sao sáng trong làng phần mềm Việt Nam lúc đó là Henry Hùng. Tinh thần “chiến tranh” được ông Bình phát động, để cho dễ nhớ, ông đã gói gọn mục tiêu của Cty vào 3 chữ số: 528. Số 5 chỉ 5000 lập trình viên chuyên nghiệp của FPT vào năm 2005, số 2 chỉ 200 triệu doanh số phần mềm xuất khẩu cũng vào năm đó, số 8 chỉ giá trị của Cty tại thị trường chứng khoán Nasdaq là 8 tỷ USD. Toàn thể nhân viên FPT hừng hực khí thế. Trở thành Cty bạc tỷ trong vòng mấy năm là một chuyện phi thường và ông Bình thổi vào bộ máy FPT quyết tâm làm chuyện phi thường.
Khẩu hiệu “công nghiệp hoá, hiện đại hoá” sẽ vẫn tiếp tục chỉ là khẩu hiệu trong nhiều năm cho đến khi xuất hiện một tư duy mới: công nghiệp phần mềm là lối thoát duy nhất của Việt Nam . Từ vấn đề kinh tế, xuất khẩu phần mềm phải trở thành vấn đề chính trị, vì nó không chỉ mang về cho đất nước một ít ngoại tệ mà là mở ra cho đất nước một cơ hội phát triển. Ngày 5/6/2000, Chính phủ đã ban hành nghị quyết về xây dựng và phát triển công nghiệp phần mềm giai đoạn 2000-2005 với mục tiêu: 50 ngàn lập trình viên, 500 triệu USD phần mềm xuất khẩu vào năm 2005. Ngày 17/10/2000, Bộ Chính trị – Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá 8 đã ra chỉ thị 58-CT/TƯ, trong đó nhấn mạnh vai trò của công nghệ thông tin đối với sự phát triển đất nước. Tiếp theo hai văn kiện quan trọng này là việc triển khai hàng loạt các chính sách ưu đãi: miễn thuế 4 năm cho các Cty phần mềm kể từ khi có thu nhập chịu thuế, không áp dụng VAT với các sản phẩm phần mềm, thuế xuất nhập khẩu bằng không… đặc biệt các lập trình viên Việt Nam được tôn vinh, khi mức lương bắt đầu phải nộp thuế thu nhập nâng từ hai triệu lên tám triệu đồng. Các Cty phần mềm được sử dụng internet với tất cả các cổng dịch vụ không bị kiểm soát qua firewall, Nhà nước đầu tư vào các khu công viên phần mềm như Quang Trung, Hoà Lạc… “Những người làm phần mềm hân hoan thụ hưởng các chính sách mới này, nhưng không phải tất cả trong số họ đều biết đến công lao của ông Bình trong nỗ lực tác động hình thành chính sách” – ông Hoàng Minh Châu nhận xét.
4. Khi cần suy nghĩ, ông Bình cũng đốt thuốc, vẻ sôi nổi biến mất và thoáng rơi vào trầm tư. Ông Bình nhìn nhận, có ba ý tưởng quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Ý tưởng thứ nhất: Đưa chiến tranh nhân dân vào thương trường. Lịch sử Việt Nam là lịch sử chiến tranh vệ quốc và chiến thắng mọi kẻ thù hùng mạnh. Tại sao người Việt Nam sẵn lòng hy sinh, đổ máu cho quê hương, mà làm kinh tế lại có nhiều điều không ổn? Ông Bình để tâm học hỏi trực tiếp từ những vị tướng quân đội và sau này tự tổng kết trong bài “chiến tranh nhân dân ứng dụng vào quản trị kinh doanh”. Điều này ông đã dạy cho nhân viên FPT, đồng thời cũng chia sẻ với các doanh nghiệp trong khuôn khổ khoa Quản trị kinh doanh – ĐHQG Hà Nội, và ông cho rằng sức mạnh đó là riêng có của người Việt Nam, quốc gia khác, nền văn hóa khác khó lòng học được.
Ý tưởng thứ hai: Genetic. Khi nhìn ra thế giới xem có doanh nghiệp nào tồn tại lâu dài, tìm hiểu bí quyết tồn tại của nó, ông Bình nhận thấy thương hiệu Sumitomo – Nhật Bản đã có 400 năm tuổi, nhưng lại có một Cty Thụy Điển đã tồn tại tới 7 thế kỷ. Ông Bình phát hiện ra rằng, bất cứ một cái gì trường tồn phải có một cấu trúc hết sức đặc biệt và có thể đặt tên nó là genetic. Để thiết kế được một hệ thống gen trong Cty, ông Bình không biết phải bắt đầu như thế nào, cho dù hết sức ước mong và dù đã xem xét cả mã gien của người lẫn ruồi giấm. Khi FPT mới chỉ có 350 người, ông Bình tự so sánh với một dân tộc thiểu số Việt Nam cũng có 350 người. Một dân tộc đã tồn tại độc lập qua cả ngàn năm đến tận bây giờ, vì sao họ làm được điều đó? Ông Bình sửa soạn đi tìm dân tộc này nhằm quan sát cách thức họ sống, ăn nói, trồng cấy, sinh hoạt bên đống lửa… để tìm cấu trúc. Đang chuẩn bị đi thì lại vớ được một cuốn hương ước, và cho rằng hương ước hay hơn, nên thu thập rất nhiều về đọc. Ông Bình đã mơ hồ đoán được cấu trúc genetic nhưng vẫn không thiết kế nổi. Lúc này FPT xuất khẩu phần mềm sang Ấn Độ, ông Bình bắt đầu nghiên cứu các quan điểm ISO và nhận thấy sự minh bạch của bộ lệnh này, đồng thời nó là quy trình chung cho toàn bộ tập đoàn. Như là lá, bạn sẽ quang hợp, là hoa bạn sẽ di truyền vậy. Đồng thời tiêu chuẩn ISO có cả biến dị, bởi có cả giai đoạn check, tức là sau một vòng tuần hoàn phải kiểm tra xem có cải tiến được nó không? Thế là bản thiết kế bộ gien của ông Bình đã hoàn tất.
Rất nhiều người trong FPT phản đối mạnh mẽ, làm gì có cái khái niệm đó tồn tại trên đời, nhưng sau khi ông Bình bắt đầu triển khai làm thì điều này bắt đầu xuất hiện trong một số cuốn sách. Thật may có một người bạn thân của ông Bình hiểu. Để ép mọi người sử dụng, ông Bình gần như phải dùng tới “bạo lực, cưỡng chế”, bởi có thể cách ông Bình giải thích khó hiểu, hoặc cũng có thể mọi người không thích thay đổi. Genetic không chỉ là nhận thức sâu sắc về một tập đoàn, mà muốn vận hành nó sẽ phải chấp nhận trả giá bằng 30% thời gian của toàn bộ bộ máy nhân sự trong khoảng từ 1 – 2 năm. Vừa đúng dịp có cuộc xuất khẩu phần mềm, ông Bình đặt ra khẩu hiệu “Xuất khẩu hay là chết”, đồng thời cho vận hành genetic. Ông Bình đánh giá, đến nay bộ lệnh của FPT vẫn là bộ lệnh khác biệt so với các tập đoàn khác, bởi lẽ ông đã tìm mọi cách viết một bộ lệnh đầy đủ để duy trì sự trường tồn của lệnh này, cũng như cây cỏ trường tồn từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đó là tìm cách bắt chước thiên nhiên. Ông Bình không biết FPT sẽ tồn tại được bao lâu, nhưng theo đúng như thiết kế thì cần phải liên tục hoàn thiện, khi đạt đến đẳng cấp thiên nhiên thì đương nhiên sự tồn tại sẽ được chấp nhận. Gen đòi hỏi mỗi tế bào phải thuộc bài, phải có hệ thống đào tạo nội bộ. Tại FPT lãnh đạo hành xử giống nhau, 10 người cũng như 10 nghìn người, phương thức giống nhau dù quy mô khác nhau, đều theo quân sự lệnh. Ý tưởng genetic có trong đầu ông Bình từ năm 1996, đến lúc xuất hiện tại FPT đã là năm 2003. Một quá trình đeo đẳng.
Ý tưởng thứ ba: Thác số. Ông Bình dự báo rằng sớm muộn gì cũng có một cuộc lật đổ, thay đổi vị trí các quốc gia trong tương lai. Ý tưởng này về sau người ta viết thành những cuốn sách rất nổi tiếng như “Thế giới phẳng”, còn ông Bình gọi nó là thác số. Bởi khi chưa có internet thì công việc nước nào nước ấy làm, nhưng khi internet ra đời sẽ có một dòng thông tin chảy từ chỗ có nhiều tin đến ít tin, từ chỗ nhiều tri thức đến chỗ ít tri thức, đồng thời sẽ có dòng công việc chảy theo dòng thông tin đó. Tương tự như việc phải chọn độ cao, ngăn đập để làm thủy điện. Trong thác số, nước là kỹ năng, một số lượng các kỹ năng, cụ thể trong công nghiệp phần mềm là tiếng Anh và lập trình. Ông Bình đẩy tiếp một bước nữa là “tạo nước” bằng việc mở trường Đại học, hiện nay FPT có khoảng 10 nghìn sinh viên, ngoài ra cũng đào tạo cho khoảng 50 ngàn sinh viên trong các hệ thống khác. Khi tích đủ lượng nước rồi thì ông Bình ngồi xoa tay xem các tổ máy phát điện vận hành. Các nước phát triển không ai đi viết lập trình cả, học thì khổ chết cha chết mẹ, ra đời lương lại không cao, họ thường làm các việc khác. Vì thế ông Bình cho rằng, trong tương lai các nước phát triển sẽ lười biếng, người ta vẫn giàu có nhưng đến một ngưỡng nào đó sẽ phải chấp nhận sự lật đổ. Thác số chính là cơ hội của đất nước, trong cái nghèo lại ẩn chứa một sức mạnh riêng.
5. Những năm 1980 khi đất nước đang rất khó khăn, ông Bình đã được mời sang Tây Đức làm việc. Sự lựa cuộc sống ở nước ngoài tương đối dễ dàng, nhưng ông nghĩ rằng không có nơi nào tốt hơn Việt Nam, mà ở Việt Nam thì phải ở Hà Nội, nơi ông đã lớn lên, nơi văn hóa, trí tuệ tinh túy của đất nước tụ hội, nơi ông cảm thấy “happy” hơn cả. Ông Bình kể với chúng tôi rằng, ông đã quan sát kỹ mặt trống đồng để cố gắng hiểu mật mã của quá khứ, và gọi nó là “một bộ gen được ghi nhận đơn giản về văn hóa người Việt, về triết lí sống người Việt. Ví dụ câu hỏi lớn nhất “hạnh phúc là gì?” Tôi thấy trên trống đồng vẽ một nhà mái cong, một người đàn ông, một người đàn bà, một đứa trẻ, một đấu gạo, trên nóc nhà có một con chim. Có thể thấy người Việt cổ quan niệm rằng, chúng ta là người hành phúc khi có một nơi để ở, có một gia để sống và có gạo để ăn. Kiểm nghiệm lại tôi thấy mình vô cùng hạnh phúc, đời tôi đã có một nơi ở, một gia đình và có gạo. Bất kể chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tôi thấy tự tin vô cùng để có thể mạo hiểm. Làm kinh doanh phải chấp nhận mạo hiểm. Nhưng dù mạo hiểm đến đâu đi chăng nữa tôi vẫn đã có một gia đình, có người yêu thương mình”.
Ông Bình tự thiết kế cho mình một ngôi nhà bên Hồ Tây, sau khi đọc chán các sách về âm dương ngũ hành, phong thủy, và tìm hiểu một thứ là “bộ lệnh hài hòa”. “Ngôi nhà tôi là nơi đã bày trận đánh lớn: làm sao để Intel đầu tư vào Việt Nam , để TGĐ Intel đến nhìn thấy là choáng, họ thấy văn hóa Việt Nam mình hay quá. Đấy là một địa điểm chuyên dùng để kêu gọi xuất khẩu, kêu gọi đầu tư công nghệ cao, ông nào mà hoành tráng nhất thì tôi đón về nhà” – ông Bình không dấu được vẻ khoan khoái.
Kết thúc, ông Bình nói với chúng tôi: Có hai loại kiến thức, một loại có thể viết ra được thành lời, người ta gọi là kiến thức tường minh; một loại kiến thức không viết ra được mà chỉ có thể ngộ được. Đó là kiến thức ẩn, nó không thể tổng kết được mà là hệ quả của một quá trình quan sát, bắt chước và giác ngộ. Có lẽ ông Bình có chút lo lắng mơ hồ rằng, dân ngoại đạo chúng tôi vẫn còn chưa hết cảm thấy xa lạ chăng, với những ý tưởng ông vừa mới trình bày.
Trương Gia Bình nói điều đó với một điếu thuốc mới bắt đầu cháy trên tay.








Genetic sẽ là một lý thuyết tuyệt vời, không chỉ trong kinh doanh.
Tôi thấy genetic quen lắm, có điều áp dụng trong kinh doanh thì chắc là chưa.
Có một số ý kiến khác về bài này ở đây: http://caulongbachai.multiply.com/journal/item/3967/3967
HM da bao gio di du sinh nhat FPT chua? neu co co hoi, nen di
. De hieu them ve FPT
Dạ thôi. Em ngồi nhà coi bà con tường thuật trên mạng là được rồi. Chỉ quan tâm tới ý tưởng thôi anh.
bài ni cách viết giống bài về đại gia HD thía?
Haha. Trí nhớ tốt ghê.
Hâm mộ Huy Minh lâu rồi, nhưng viết bài này làm hỏng hết sự hâm mộ của mình. Có gì không phải xin thứ lỗi!
Có nên gọi Huy Bom là bồi bút k nhể?
Bài này mang nặng tư tưởng bợ đít
Bợt đít ai chứ bợ đít ông Bình thì có cái đếch gì ?
Bác khẳng định đc k?
“…hôm ra sân bay tiễn một bạn về nước, cảnh sát đã cầm cái hộ chiếu của cô gái này vứt toẹt xuống đất. Lúc đó mới thấm thía nghèo là hèn, hèn là nhục; cũng tóc đen da vàng nhưng cầm giấy tờ Nhật Bản thì người ta được kính trọng.”
À, hóa ra ô. NQK bắt chước (hay là “bắt TRƯỚC”, như trong bài viết nhỉ?) của ô.TGB…
[...] Blog Huy Minh from → Dòng thời gian ← Thư của Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh gửi [...]
Nguoi viet bai nay quen khong nhac den mot chi tiet la Binh la con re ong Giap.
Bài này hình như hơi bị lý tưởng hóa hình ảnh một con người mà sự thành công của ông ta không phải là không có nhiều điều để bàn.
.
Bên cạnh đó, nó còn PR quá nhiều cho thương hiệu FPT. Theo tôi thì không nên lắm, Huy Minh hả. Tôi sẽ thông cảm với những ý tưởng bài viết này hơn, nếu bạn là một FPTian
Đang tự hỏi không biết bạn có được “quyền lợi” gì, từ bài viết này không?
“Có thể thấy người Việt cổ quan niệm rằng, chúng ta là người hành phúc khi có một nơi để ở, có một gia để sống và có gạo để ăn”
Câu này là của ông nhà văn Sơn Nam
Hình như bài này quên phân tích khía cạch “láu cá” của đại gia Bình-mà đây mới là phẩm chất quyết định sự “thành công” của ông ta. Vài ví dụ: Đầu tiên phải trở thành con rể của tướng Giáp (sau này có chổ đứng rồi thì vứt); Khi xây dựng FPT đã lôi rất nhiều con cháu các ông lớn, rất lớn vào bộ máy. Điều này giúp giành giật được những hợp đồng béo bở từ các dự án nhà nước và cũng giúp “đỡ đạn” trong những lúc khó khăn nhất mà nếu với một công ty bình thường đã có thể phá sản.
Còn nghe nói đây là tập đoàn 3C, viết tắt của 3 chữ ” Con Các Cụ”, chẳng biết đúng sai ra sao?
Nội dung quan điểm này nằm trong cuốn Xây Dựng để trường tồn ( Built to last) và Từ Tốt Đến Vĩ Đại ( good to great), không phải của ông ấy. Chẳng qua để những người ít đọc sách hâm mộ và tạo sóng cổ phiếu thui….
Mốt bây giờ thành đạt là ngày xưa phải chăn bò chăn trâu, đi ở đợ…bây giờ làm tổng giám đốc này bà chủ nọ…Chứ kiểu chuyên toán chuyên văn như vậy thì lỗi mốt rùi…
Toi “roi hoi” nen muon noi 1 chut. Khong he biet cai anh chanh TGB nay, nhung trong mat thi khong dang tin lam. va dieu nay the hien qua cac cong viec va cach hanh su cua anh ta.
Nguoi viet thi mang tinh ninh hot va bo do ro ret.
Xin thu loi vi y kien thanh nhu vay.
Mượn thân thế để bắt vợ chồng Hà Kiều Anh bỏ tù đề giành độc quyền phân phối Nokia thì có hay ho gì mà khoe là : “vươn lên trở thành nhà cung cấp điện thoại di động lớn nhất tại Việt Nam” ???
“Đưa chiến tranh nhân dân vào thương trường” là ý tưởng của TGB hay của tác giả bài viết?Liệu ý tưởng này có được Đảng cầm quyền ủng hộ?Nếu phân tích thật chính xác từ ngữ và ý tưởng quán triệt của chủ trương này, nghĩa là, thương trường với ông Bình cũng sẽ phải tàn bạo và khốc liệt, một sống một chết như trên chiến trường. Vậy thì việc ” bóp chết” những đối thủ cạnh tranh bằng mọi giá, mọi thế lực,bất chấp cả lương tâm và pháp luật đã chứng tỏ ông Bình quả là một nhân vật tài năng khủng khiếp. Cuộc chiến” Nokia” chắc là hệ quả việc vận dụng chiến lược chiến tranh của đời các CỤ, truyền lại cho mấy người con cháu họ đấy mà.
Thực sự thất vọng với Hiệu Minh qua bài viết này: Tô hồng, tô hồng và đánh bóng cho Trương Gia Bình cùng FPT quá lố, ko thể hiện được tính 2 mặt của Bình và FPT: thủ đoạn, gian trá, trục lợi, tư bản thân hữu, kẻ tiếp tay trong việc bán nước (hối lộ cho quan chức VN thần phục đại ca Trung Quốc, tham gia vào các dự án tàn phá tài nguyên đất nước) SO VỚI thông minh, quyết đoán, lãnh đạo xây dựng mọt công ty phần mềm có thuwong hiệu cho Việt Nam.
Quá nhạt.
Cả FPT, Trương Gia Bình và bài viết đều quá nhạt.
Lợi nhuận và doanh thu khủng của FPT do ngành phần mềm quá nhỏ bé. Phần lớn đến từ các dịch vụ chặt chém bà con: viễn thông, phân phối,… chuẩn bị là bất động sản.
Nhạt toàn phần.
Không có gì đáng chê. Làm giàu bằng mọi phương tiện thì đã sao:
1/Con rể bác Giáp= giành hợp đồng với Liên xô.
2/ Lấy vợ mới, mượn của hồi môn đặt coc nhập Nokia
3/ Đánh bóng cổ phiếu, nhờ Bill Gate ghé thăm nhà mỗi một hôm.
4/ Tháo Cổ phiếu, lập Ngân hàng. Chủ Ngân hàng mới gennetic vạn đại cho cháu con.
Rõ rành là một nhà toán học. Từng bước, từng bước thầm nắm hết các cách làm ăn từ cổ chí kim. Khen chứ không chê!
Không thấy Huy lên tiếng, hình như là có vấn đề ở bài viết này. Hãy lên tiếng đi Huy!
Hy vọng HuyBom sẽ vượt qua được cái hạn đến từ bài viết này. Bạn rất nhạy cảm, mình biết thế. Cũng chính vì sự nhạy cảm ấy mà mình tin bạn là một con người trong sáng.
Viết về những người như TGB không dễ. Văn hóa VN đã ngầm qui định nghèo khó đồng nghĩa với đức độ. Nếu một ông xích lô li dị, bà vợ sẽ có lỗi. TGB li dị đã có công thức sẵn: “giàu đổi bạn, sang đổi vợ”.
Mình từng dùng dịch vụ của FPT, VNPT, Viettel. Cái hay cái dở của FPT cũng ít nhiều có ở TGB, mình tin thế.
Dường như Trần Dân Tiên đang viết về HCM.
BCT có 2 chọn lựa: hoặc là mời vào làm thành viên, hoặc là chặt từ bây giờ
Đọc các comment ở đây thấy bộc lộ lên một tính cách điển hình của những chú VN đó là thái độ Loser của những cái dương vật buồn thiu @PTH… he he.
[...] Trương Gia Bình Một số người nói với chúng tôi rằng, Trương Gia Bình – Chủ tịch HĐQT Cty FPT là một [...] [...]
Người như TGB thực là hiếm. Ở thế hệ ấy, nếu có 10 người kiểu như TGB, thì 5 người sẽ nằm đâu đó dọc dải Trường sơn. Những kẻ may mắn trở về sau cuộc chiến thì gục đầu trong chuyện kiếm cơm hàng ngày, mấy ai có cơ học được mấy cái chữ đại học. Không biết Huy bom và TGB có hiểu điều đó không?
Cảm ơn bác Dũng đã điểm bài này trên trang kinh tế của Vietstudies.
Tôi muốn nói thêm một chút: Tôi viết bài này với tiêu đề “Con người của ý tưởng” và tôi trình bày mọi thông tin về việc liên quan tới ý tưởng. Nếu cắt bỏ một số phần liên quan tới FPT thì không ai hiểu gì cả. Vì vậy mọi người nhận xét thế nào tôi cũng phải chịu thôi.
Tôi có hỏi một câu về đời tư ông Bình. Câu hỏi là: “Ông đánh giá thế nào về tướng Giáp?”. Nhưng tôi đã hứa không nói về điều đó. Ai cũng có quyền bảo vệ đời sống riêng tư của mình.
Nhìn chung, không có bình luận gì về anh Bình, ngoài việc có lẽ anh là người có tham vọng lớn, rất lớn, nên đôi khi để đạt được nó anh đã phải hy sinh nhiều thứ. Tôi cũng từng là người rất ngưỡng mộ anh Bình, một người đã bằng cách này hay cách khác biến bãi gửi xe của FPT từ chỗ toàn xe máy trở thành toàn xe hơi xịn. Nói cho cùng, cái externalities mà anh đem lại cho cộng đồng FPT là rất lớn, và có lẽ ở VN hiếm có ai làm được điều này.
@huyminh: tôi đã được đọc phần lớn những nội dung trong bài này khi lang thang đâu đó trên mạng internet. Mong anh bớt chút thời gian làm cái reference để mọi người khỏi lẫn lộn chữ mình chữ người.
Tôi có tham khảo hai bài viết của ông Hoàng Minh Châu và ông Bùi Quang Ngọc bác ạ (họ đều là người của FPT và đó là cái dở nhất của bài này), tôi lọc lấy một số thông tin liên quan tới Ý tưởng của ông Bình (chủ đề mà tôi cần) và tôi có nói đó là nhận xét của họ. Các phần quan sát, trao đổi trực tiếp với ông Bình đều do chúng tôi thực hiện. Tôi cho rằng các phần của ông Ngọc, ông Châu chỉ để “đưa đẩy” để tới 3 ý tưởng của ông Bình tâm đắc thôi. Không ai nói về ý tưởng của ông ấy bằng chính ông ấy nói cả.
Một vài ý kiến bên Dân Luận: http://danluan.org/node/5340
Chúc mừng phụ huynh cu Bom sắp….xây nhà mới. Thiên hạ quăng đá rào rào vào nhà bác, chắc phải được khối, đem xây nhà tốt. Hihi, hết đùa, nghiêm túc nhá: em đọc bài viết cũng thấy thế nào ấy, cuối cùng comment bác đã chỉ ra rồi: bị cảm giác mèo khen mèo. Ngược lại, tâm lý thằng giàu ắt có tội thì chắc từ ngàn đời bác nhỉ, chẳng qua thằng nghèo luôn đông hơn, phỏng bác ?
Làm gì mà đã nhiều gạch ngói bằng dzụ Đan Lê với Vàng Anh dạo bên 360 Lete nhỉ :-$
Nếu là một bài viết theo kiểu “người của công chúng” thì còn thiếu cái thứ mà nhiều người tò mò muốn biết, hay biết rồi muốn nghe người khác nói lại, hay nghe người khác nói rồi thì muốn nghe chửi nhân vật… Đấy là những chi tiết đời tư, dù tất nhiên đời tư cũng là 1 phần cuộc sống và công việc của nhân vật. Âu cũng là tâm lý bình thường của nhiều người đọc báo xem mạng bây giờ, mà báo chí đã thường xuyên góp phần củng cố cái ý thích đấy.
Nhưng đây là 1 bài viết về ý tưởng của 1 con người cho nên chị thích bài này của em. Quan trọng là ý tưởng của họ: đúng thì tốt cho xã hội, sai thì có hại cho xã hội và cho bản thân, và người đọc biết để tự rút kinh nghiệm, vậy thôi.
@ Duong Van Khang said, on 06/10/2010 at 2:48 sáng
“Có thể thấy người Việt cổ quan niệm rằng, chúng ta là người hành phúc khi có một nơi để ở, có một gia để sống và có gạo để ăn”
Câu này là của ông nhà văn Sơn Nam
Câu của bạn đi ngược hết với Maslow rồi: có gạo để ăn, có nơi để ở, có gia đình để sống mới đúng. Trong truyện kho báu Solomon, người Zulu nói: Cuộc sống của đàn ông là có thú để săn, đàn bà để yêu đương và có kẻ thù để chém giết”
Tôi thấy comment của bác nhẫn tâm.
Bài viết nặng tính tâng bốc, bộc lộ quan điểm rõ rệt của tác giả là thần tượng hóa TGB và FPT. Không biết đây là ý đồ của tác giả hay do tác giả đã bị mờ mắt bởi khả năng tự quảng cáo thương hiệu của FPT.
Mặc dù phải công nhận TGB là một nhân vật tài năng, nhưng nếu đặt ông ta cạnh nhiều tỉ phú khác của Việt Nam hiện nay thì ông ta thuộc diện phá hoại kinh tế đất nước hơn là có đóng góp.
Phá hoại thế nào?
Viết về những người như TGB thì dễ, nhưng để được mọi người chấp nhận thì khó.
Tớ tin là HM khách quan trong cách nhìn nhận một con người, nhưng tớ mong đọc những bài khác do bạn tớ viết (không phải thể loại chân dung).
Ừ, bài này đúng ra nên sử dụng thể loại phỏng vấn. Nhưng tớ lại đang cần chân dung (hơi hơi chân dung)
hứa viết cho PNNN, cái này gọi là chẻ tin! nhưng vẫn ngưỡng mộ bố BOM, vì chả ai phỏng vấn được bác này, có mỗi một lần trả lời trực tuyến trên VNE do cổ phiếu của FPT đang rớt giá quá thôi, hehe!
Tôi luôn tin Huy Minh là người trong sáng. Nhưng ở bài viết này HM hơi tham, tham chi tiết vì sợ thì không nói được hết ý.
Nếu là bài ở dạng phỏng vấn, chân dung của TGB và cả HM sẽ sắc nét hơn.
That vong voi Huy Bom vi bai nay
BÀI VIẾT VỀ HOÀNG TỤY KHÁC HẲN BÀI NÀY ĐẤY HUY BOM ƠI, NHẤT LÀ GÓC NHÌN NHÂN VẬT.
Giống nhau đấy chứ bác. Họ đều là những người sáng tạo. Mà tôi thì lại rất chi là thích những người sáng tạo
Không thể phủ nhận TGB là một người tài năng đầy sáng tạo.Những nhân vật như vậy cần cho lịch sử, có điều, nếu viết về họ cần khách quan và trung thực hơn.
Tôi viết đúng những gì mình biết và cảm nhận.
Nghe các bác khen FPT ghê quá! nhất là việc “Năm 2000, triển khai thành công hệ kế toán Solomon theo chuẩn ERP quốc tế, hệ FIFA/MIS của FPT trở thành hệ thông tin doanh nghiệp tốt nhất tại Việt Nam.” thì tôi thấy tởn quá xá. Thử hỏi ông Nghĩa- Phó Chủ tịch tập đoàn Prime- về kết quả ERP mà FPT triển khai cho Tập đoàn Prime (ở Vĩnh Phúc) thì biết. Tôi chỉ biết rằng sau 4 năm mất một đống tiền và bao nhiêu công sức nay phải đập đi làm lại từ đầu. Hiện nay Prime số liệu kế toán thì be bét, báo cáo gửi ngân hàng thay đổi 5, 7 lượt mà cũng chẳng nên hồn. Ê hết cả mặt!
Nói thêm cho rõ với bác Huy Bom là chính FPT đi đâu cũng khoe và cũng khẳng định hệ thống ERP của Prime là dự án mà FPT triển khai thành công nhất tại Việt Nam. Thậm chí còn khẳng là Dự án ở Prime còn thành công hơn ở FPT! Thật là hết nói!
Cảm ơn trao đổi của bác.
“Đầu năm 2000, FPT là Cty Tin học đầu tiên đạt chứng chỉ ISO-9001″: không biết bọn FPT khoe khoang thế nào về ISO của bọn nó, chứ tôi thấy cách làm ISO của các doanh nghiệp Việt Nam thì lắm chuyện bi hài lắm. Nhiều doanh nghiệp và Ngân hàng làm xong ISO thì kéo tụt công nghệ (quản lý) lại mất gần 10 năm.
Nếu bọn FPT có ISO tốt thì sẽ không có lắm chuyện bi hài xẩy ra quanh việc FPT triển khai ERP cho nó lẫn đi tư vấn triển khai cho các doanh nghiệp khác đâu.
Để tránh hiểu lầm, xin nói rõ tôi không chỉ trích bài viết của bác cũng như chỉ trích FPT đâu. Nhưng tôi muốn làm rõ các thông tin liên quan để bác hiểu thêm. Nếu bác có quan tâm thì tôi sẽ cung cấp thêm những việc FPT làm mà tôi được chứng kiến.
Một điều tôi công nhận ở TGB là hắn khá thoải mái trong việc cho cấp dưới “tự do ngôn luận” trong thời gian đầu, nhưng dạo này thì hạn chế nhiều rồi. Tôi cũng không hiểu vì sao nữa.
Tôi không biết nhiều về FPT đến như thế. Chỉ thấy nhân viên gặp ông Bình thì có vẻ “hãi hãi là”
Về chiến tranh nhân dân thì cha Bình nổ hơi quá. Chiến thuật này không chỉ mỗi Việt Nam có đâu. Ở Iraq họ cũng bậc thầy về chuyện này đó. Nhớ hồi Mỹ đánh Iraq năm 2003/2004 gì đó, khi thấy Mỹ đánh ào ào trong vài tuần đã chiếm xong Iraq mà không tổn thất gì nhiều, chúng tôi mới chê thằng Iraq đánh đấm chi mà ẻo ẻo như vầy thì có anh lớn tuổi hơn ở cơ quan mới nói: các chú đừng có mơ, Iraq chiếm thì dễ mà giữ thì khó. Dân nó chơi chiến thuật du kích thì Mỹ phải rút thôi, tụi Anh quốc đã có kinh nghiệm lịch sử về việc này rồi.
Tôi thì không rành lịch sử Iraq lắm nhưng về sau đúng là Mỹ thiệt hại về người rất nhiều do lối chiến tranh nhân dân của tụi Iraq thiệt. Nói thế để bác nào nói vậy đừng có vội tự xưng ta đây và vỗ ngực bồm bộp giống ông nghị “gật” Cảnh của Hà Nam tự khoe mình là “ai Cu cao”.
Dạo chiến tranh Iraq thì Việt Nam còn ghét Mỹ lắm. Tôi nghe tin vỉa hè là Saddam có mời chuyên gia quân sự ta sang tư vấn, tất nhiên thông tin này chẳng ai xác nhận. Dạo ấy báo tôi có tổ chức tọa đàm Iraq nên đánh Mỹ bằng cách như thế nào, do một nhóm tướng lĩnh chủ trì, đứng đầu là cụ Hoàng Minh Thảo. Tuy nhiên Iraq thua nhanh quá nên các cụ cũng có phần chưng hửng.
Nhân câu chuyện “chiến tranh nhân dân” tôi cũng muốn nổ hùa với bác Bình một phát theo đúng phong cách “Sờ Ti Cô” của FPT (tôi khoái mấy bác FPT ở cái vụ Sờ Ti Cô này lắm!).
Không biết bác Huy Bom đã hỏi bác Bình về vụ bác Bình không để RÂU chưa. Bác cứ tưởng tượng với tầm thước và khuôn mặt như bác Bình mà có thêm bộ râu vào thì “oách ta la oách” lắm hỉ. Bộ râu này cũng liên quan đến câu chuyện chiến tranh nhân dân đó. Nhưng không phải đưa vô “chiến trường” hay “thương trường” chi hết mà là ứng dụng vô “CHIẾU Giường” tức đưa học thuyết chiến tranh nhân dân vô chuyện “giường chiếu” đó.
Câu chuyện đại loại như vầy. Ở một xứ nọ, có một anh chàng nọ vốn lắm ý tưởng, mải mê kinh doanh chỉ chăm chăm “nhân giống” cơ học theo phương pháp “DÊ le tít” để làm sao 10 người giống như một người, 100 người giống như 10 người, 1 ngàn người giống như 100 người và đại loại là 10 ngàn, 100 ngàn người giống như 10 người hay một người vậy. Quả nhiên sau thất niên (7 năm) thì ý tưởng anh í thành hiện thực, anh í đã tạo ra một vương quốc những người tài ba, năng động và dĩ nhiên là 10 ngàn, 100 ngàn người giống như 10 người hay một người vậy. Chuyện dĩ nhiên là cả 10 ngàn, 100 ngàn người giống như 10 người gặp anh í đều “hãi hãi là” tức là anh í oách lắm, đã ra lệnh cho ai thì cứ như là răm rắp. Ngặt một nỗi khi trở về nhà, thì anh í không thể sai khiến được một thằng. Mà thằng này quái ác cái một lại không phải là một thằng người đầy đủ (nếu mà là một thằng người đầy đủ thì sẽ “hãi hãi là” anh í ngay) mà chỉ là một bộ phận chiếm “thị phần” nhỏ xíu so với toàn bộ con người, túm lại là cái “thằng lớn” của anh í (mà các cụ nhà ta hoặc ngôn ngữ dân gian hay kêu là “thằng nhỏ”, nhưng tôi không khoái xài từ này vì sợ mọi người hiểu lầm cho tôi ám chỉ “thằng lớn” của anh í nhỏ) rất chi là hay “bất tuân thượng lệnh”.
Quá rầu lòng, anh í đưa hết ý tưởng nọ, đến ý tưởng kia để “thằng lớn” của anh í phải “hãi hãi là” anh í, thế mà đều hỏng chuyện hết. Vì không muốn cho ai biết nỗi khổ của mình, vả lại là người nổi tiếng rồi đi đâu ai cũng biết nên anh í cũng không dám đi tư vấn bác sĩ nào vì sợ lắm kẻ ác miệng đồn thổi, nhất là mấy bọn Bơ-lờ-gờ (blogger) thổi tin “thằng lớn” của anh í bị ung thư (chứ không phải là nó không “hãi hãi là” anh í) thì bỏ bu bỏ tía. Cổ phiếu, cổ hũ, cổ phèo, cổ mèo, cổ… chó có mà lộn nhèo theo cái tin đó thì ối kẻ ch…ết.
Bỗng một hôm anh í chợt nhớ đến một ông bạn vong niên ở một miệt quê, ổng ngoại thất thập mà vẫn phong độ lắm, nếu ổng mà “phá giới” thì dám chắc gái 18 cũng cứ phải là mê mệt chết… lịm. Nghĩ vậy, anh í bèn lấy cớ đi thăm bạn già để đi bổ túc “kiến thức”. Tới gần nơi, để ra dáng bình dân cách làng 20 cây số anh í đã cho xe dừng lại và mướn xe ôm chạy tới nhà ông bạn vong niên. Tới nơi, sau màn tay bắt mặt mừng, trao quà, gửi nghĩa thì ông bạn vong niên bảo: “Mi cứ ngồi vừa xơi nước, vừa nói chuyện. Tau đan nốt cái bu (lồng) gà này đã, sau đó tìm cái gì đưa lên đưa xuống (nhậu) nhé”.
Đường đường vốn là một “DÊ le tít” Version 1.0 của một đại vương quốc (kinh tế) hét ra lửa, mà hôm nay anh í lại “tắt đài”, lúng ta lúng túng không biết bắt đầu từ đâu, chẳng có ý tưởng nào xuất hiện trong chỗ mọc tóc của anh í ráo trọi. Buồn chân, buồn tay anh í vân vê gói thuốc lào và đưa chiếc điếu cày lên rít lúc nào không hay. Ông bạn vong niên trố mắt ngạc nhiên hỏi “Ủa! mi biết hút thuốc lào khi mô?”. Bẽn lẽn vì hành động vô “ý tưởng” của mình, anh í không biết trả lời ra sao. Nhìn bộ dạng khác lạ của anh í, ông bạn vong niên liền hỏi “Nầy, có chi mà tau thấy mi khác rứa?”. Được lời như cởi tấm lòng, anh í liền đem nỗi khổ của mình giãi bày cho ông bạn vong niên và cuối cùng anh í kết “Rứa nớ, các o dạo ni chê em quá”. Không nói không rằng ông bạn vong niên bảo “Mi bỏ giầy, lấy đôi dép đằng tê đi vô, rồi ra góc vườn lấy cục gạch nửa vô đây!”. Ngạc nhiên, nhưng không dám hỏi lại, anh í cứ lẳng lặng làm theo đúng lời chỉ bảo. Vừa vào tới nơi, ông bạn già bảo “Ngồi xuống tê, đặt cục gạch xuống, bỏ dép ra”. Lúc này thì anh í bắt đầu hoang mang không hiểu cục gạch thì liên quan gì đến nỗi khổ của anh í, nhưng anh í không dám hỏi mà chỉ làm theo răm rắp. “Tốt rồi, giờ thì mi lấy ngón chân cái hất cục gạch để tau xem!” anh í lấy ngón chân cái hất một cái, cục gạch văng ra xa đến gần nửa thước. Ông bạn vong niên thấy thế phá lên cười sảng khoái. Mặt anh í đần ra không hiểu tại sao nhưng theo thói quen anh í cũng cố cười theo thật lớn sao cho giống với ông bạn già như lúc anh í cười hùa với các quan chức khi anh í đang “nỗ lực tác động hình thành chính sách” vậy.
Vẫn chưa dứt cơn cười, ông bạn già nói “Như rứa mà để mấy o chê mi yếu”, anh í càng ngơ ngác không hiểu tại sao mặc dù vẫn phải ngoác miệng ra cười. Không để cho anh í nói, ông bạn già bồi tiếp “Răng mi ngu rứa, thế mà đi đâu mi cũng phô rằng mi áp dụng chiến tranh nhân dân giỏi lắm, nghe đâu còn áp dụng vào thương trường chi rứa! thế mà trong chuyện Chiếu Giường mi lại toàn dùng “quân chủ lực” làm răng mà không thua, làm răng mà các o không chê mi yếu”. Anh í cảm thấy như có một luồng ánh sáng rực sáng trong đầu anh í, lúc đó anh í mới ngộ ra rằng sự thâm diệu của nghệ thuật chiến tranh nhân dân không phải chỉ để áp dụng những gì cao siêu, to tát mà nhiều người vẫn nổ từ trước tới nay mà nó chỉ đơn sơ, giản dị như vậy thôi. Như choàng tỉnh giữa cơn mê, anh í hấp tấp chân dép, chân đất và không kịp chào ông bạn vong niên định vội vàng chạy ra để về ngay Hà Nội nhằmđem cái sở học về chiến tranh nhân dân ra áp dụng trong việc Chiếu Giường. Tỏ vẻ thông cảm, ông bạn vong niên liền nói “Mi đi đâu vội vàng rứa, mang giầy vô đã rồi đi mô thì đi”. Anh í vội vàng mang giầy, vừa đi vừa sửa lại quần áo, lật đật chạy ra ngõ. Vừa ra tới đầu ngõ, ông bạn vong niên gọi giật lại “Quên! quên! Vô đây! chuyện quan trọng!”. Hổn hển chạy vào anh í hỏi “có chuyện chi đó bác?”, “chuyện quan trọng” ông bạn già đáp “mi nhớ mần chi thì mần, nhưng không được để râu như tau nghe! Tuyệt chiêu của tau đó! Lực lượng đặc nhiệm của tau đó! Mi mà để râu giống tau là Vi phạm Bản Quyền đó nghe! Xử chết đó nghe!”.
Áp dụng học thuyết chiến tranh nhân dân vào Chiếu Giường, anh í không bao giờ đưa quân chủ lực xung trận trước, mà anh í huy động cả “tứ chi, ngũ trảo”, dùng “mồm miệng đỡ chân tay” sau đó mới đưa quân chủ lực xung trận khi đã được “tạo nước” và “tích nước” đầy đủ theo đúng lý thuyết “thác số”. Quả nhiên, sau một thời gian ngắn cô gái nào đã “gặp” anh í đều thò lò mê tít. Anh í lại thấy “phơi phới Nòng anh cơn gió thổi”, ý tưởng lại tuôn ào ào, công việc kinh doanh như diều gặp gió, và ý tưởng xuất khẩu 50 tỷ USD phần mềm vào 2015 được đưa vào quyết tâm của anh í, chứ cóc thèm mục tiêu còi cọc 500 triệu USD như đặt ra vào 2005 nữa. Chỉ có một điều cực kỳ khó khăn cho anh í là phải giữ đúng lời hứa là không được phát triển lực lượng đặc nhiệm giống như của ông bạn vong niên tức là để Râu giống ông bạn vong niên vì sợ vi phạm Bản quyền Sở hữu trí tuệ. Do vậy, đến giờ anh í vẫn CHƯA để Râu.
Hê! Hê! “Sờ Ti Cô” một chút nha! Đừng ai giận nha.
Bác nên để dành “IQ cao” của mình vào những việc có ích.
“mục tiêu của Cty vào 3 chữ số: 528. Số 5 chỉ 5000 lập trình viên chuyên nghiệp của FPT vào năm 2005, số 2 chỉ 200 triệu doanh số phần mềm xuất khẩu cũng vào năm đó, số 8 chỉ giá trị của Cty tại thị trường chứng khoán Nasdaq là 8 tỷ USD”: không biết bác Huy Bom đã xem Bản cáo bạch của FPT chưa, theo trang 30 thì vào 2005 thì FPT mới xuất khẩu phần mềm là 145.597 triệu đồng. Nếu kể cả phần trong nước là 87.256 triệu đồng. Tổng cộng là 222.853 triệu đồng thì mới tương đương 15 triệu USD theo tỷ giá lúc đó (còn xa rất nhiều so với con số 200 triệu USD). Nếu là kế hoạch và dự đoán thì còn chấp nhận được. Đây là số liệu đã thực hiện rồi mà vẫn nổ những con số trên trời như vậy thì quả thật người cung cấp thông tin cho bác không biết ngượng.
Trao đổi lại cho bác rõ thêm. Thực sự tôi không thích những kẻ lợi dụng danh tiếng người khác để làm việc không hay. Tôi cảm thấy bác đang bị lợi dụng đó. Tôi rất khoái đọc những bài của bác nên mới góp ý cho bác. Còn bác thực sự muốn biết hoạt động của FPT qua các con số mà FPT công bố tôi có thể hầu bác bằng email.
Cảm ơn bác.
Khi đọc bài viết của bác Huy Bom tôi không coi các comment phía trên mà chỉ quan tâm tới bài bác viết. Tôi đã đọc nhiều bài của bác nên tôi tin vào sự chân thành của bác. Chính vì vậy trong trường hợp này tôi thấy bác như anh học trò Lương Sinh trong Bút Máu. Tôi nghĩ rằng bác đang bị lợi dụng như anh học trò Lương Sinh trong Bút Máu đó. Tôi xin trích một đoạn sau hầu bác:
“Ðã bao năm rồi, sống dưới nanh vuốt của tên Tổng trấn họ Lý độc dữ hơn hùm beo, đồng ruộng gầy khô, dân làng đói rách. Ðầu xuân này có khâm sai đi về, cụ thôn trưởng của chúng tôi, mặc dù già yếu cũng quyết vì dân làm bản trần tình, cản đầu ngựa, níu bánh xe mà tỏ bày sự thật. Thế nhưng khâm sai đi khắp mọi nơi, chỗ nào cũng thấy bia đá cột đồng đầy lời hoa mỹ tán dương công đức Tổng trấn của thằng danh sĩ đốn mạt nào đó nên ném bản trần tình, không xét, bảo rằng: “Muôn ngàn lời nói của lũ dân đen vô học đâu bằng mấy vần từ điệu cao xa của kẻ danh nho. Danh sĩ bao giờ cũng biết tự trọng. Tổng trấn đã được hạng ấy tôn xưng, hẳn không phải bất tài”. Thế đã thôi đâu, khâm sai đi rồi. Tổng trấn phái sai nha về tróc nã những người đã đầu đơn tố cáo nó. Bao người phải chết vì nỗi cực hình thảm khốc, vợ góa con côi, một trời nước mắt, ruộng đồng từ đây dành để nuôi loài cỏ dại mà thôi!
Sinh chết điếng cả người, giây lát mới gượng gạo hỏi.
- Chẳng hay bác có biết… danh sĩ ấy tên gì không?
Người nông phu trợn trừng cặp mắt, gào lên:
- Làm gì mà biết! Mà biết làm gì? Những hạng hiếu lợi hiếu danh, trốn trong từ chương để tiếp sức cho kẻ ác mà cứ tưởng mình thanh cao, hạng ấy thì đâu chẳng có! Dân làng đây ai cũng nguyền rủa hắn mà hắn nào có biết đâu! Nghĩ thương cho cụ trưởng tôi mấy lần đứng ra chịu nhận tội để cứu bao người mà bọn chúng chẳng chịu tha, cứ việc tàn sát thẳng tay, lôi đi lớp người này rồi đến lớp người khác, nên khi bị dẫn qua đây cụ tự móc họng cho trào máu ra mà chết để khỏi bị đày đọa. Trước khi nhắm mắt cụ còn gượng nói: “Ðược chết trên cánh đồng đã đẫm mồ hôi ta, thế là quý rồi. Chôn ta ở đây cho ta gần gũi với các người”. Hơi thở gần tàn cụ nói tiếp: “Tội ác là ở lũ vua quan. Tên danh sĩ kia chỉ là cái cớ để chúng vịn vào mà che lấp sự thật. Ðừng oán hờn tên danh sĩ. Ðáng thương cho nó!”. (http://vanhoc.xitrum.net/truyenngan/220.html)
“5000 lập trình viên chuyên nghiệp của FPT vào năm 2005″: Bọn FPT giỏi thật! Chắc cả lái xe lẫn lao công cũng là lập trình viên chuyên nghiệp, thậm chí có thể cả người bán hàng rong trước trụ sở FPT cũng là LẬP TRÌNH VIÊN CHUYÊN NGHIỆP. Bởi tổng số nhân viên của FPT đến 2005 chỉ có nhõn… 4.958 (http://www.fpt.com.vn/vn/gioi_thieu/gioi_thieu_chung/nhan_su/)
Bác Bình đâu giải thích điều này như thế nào đây???
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/business/story/2008/07/080721_fpt_layoff.shtml
21 Tháng 7 2008 – Cập nhật 07h55 GMT
FPT cắt giảm 1.000 nhân viên
FPT cũng sẽ giảm 20% chi tiêu
Tập đoàn FPT mới đây cho biết sẽ cắt giảm 10% tổng số nhân viên, tương đương một ngàn người, để đối phó với các khó khăn trên thị trường.
Cùng lúc, FPT sẽ giảm 20% chi phí hoạt động.
Báo Tiền Phong trích lời ông Bùi Quang Ngọc, Phó Tổng Giám đốc FPT, nói rằng FPT “đang rà soát, xem xét, và sẽ cắt giảm các chi phí chưa hiệu quả, chưa cần thiết ngay trong thời điểm này”.
“Cắt giảm nhiều ở những đơn vị bị tác động mạnh bởi thị trường tài chính như chứng khoán.”
Theo ông Ngọc, vì thị trường chứng khoán gặp nhiều biến động, các công ty hoạt động trong lĩnh vực này đều phải nghĩ tới cắt giảm nhân sự, chứ không chỉ FPT.
Ông phó tổng giám đốc cũng cho biết sẽ không cắt giảm tại những công ty làm việc trong các lĩnh vực như phần mềm hay viễn thông.
FPT đã phải giảm các mục tiêu về tăng trưởng, doanh thu so với các năm trước.
Bị ảnh hưởng mạnh
Ông Bùi Quang Ngọc được trích lời nói do khan hiếm đồng đôla, việc kinh doanh của FPT bị ảnh hưởng mạnh trong hai tháng 5/2008 – 6/2008.
Tuy nhiên, FPT vẫn hy vọng tăng trưởng về doanh thu.
Thành lập năm 1994, từ chỗ một công ty chuyên phân phối sản phẩm máy tính có tên Công ty cổ phần Phát triển Đầu tư Công nghệ, nay FPT đã trở thành tập đoàn đa quốc gia.
Hiện tập đoàn này mở rộng hoạt động trên bốn lĩnh vực là Công nghệ thông tin và viễn thông, Tài chính và ngân hàng, Bất động sản và Giáo dục và đào tạo.
FPT hiện có 14 công ty thành viên với tổng cộng khoảng 10.000 nhân viên.
Chủ tịch tập đoàn, ông Trương Gia Bình, năm 2007 từng được một tờ báo bình chọn là người giàu nhất Việt Nam, tính theo giá trị cổ phiếu.
Hỡi Trương Gia Bình. Có ngon lành hãy xin lỗi độc giả và tác giả bài viết đi. Nếu không dám vậy thì ngươi đã tự lột chiếc mặt nạ của ngươi trước bàn dân thiên hạ đó.
Hãy một lần trong đời trung thực đi. Đừng lợi dụng người khác nữa.
hi, hôm nay mới đọc cái bài này.Ném đá khiếp thật.Ku chai hơn chị, chị mà gặp quả này chắc chị đóng blog hoặc chửi thề.hìhì.Cá nahan chị, biết nhiềuu chuyện rất chuối của FPT, nhưng cả đời vẫn ân hận vì đã học toán không giỏi để làm lập trình, và trở thành FPTien.LÀm ở FPT, có một niềm vui mà không đâu có được, hỏi dân FPT thì biết, cái đó chung từ bảo vệ đến tổng chứ chả phải vì mình làm báo mà họ ngồi show hàng với mình.Cái đó không tính tiền được, mà cũng khó viết, ku hỉ
FPT đi ‘buôn bán phụ tùng’
Theo tiêu chí phân ngành thử nghiệm đối với 178 doanh nghiệp đang niêm yết tại Sở Giao dịch Chứng khoán TP HCM, Công ty FPT được xếp vào nhóm “bán buôn máy móc và thiết bị phụ tùng”.
> Top thương hiệu công nghệ hàng đầu VN năm 2010
> FPT thông qua nghị quyết mua cổ phần EVN Telecom
Việc phân ngành được Sở Giao dịch Chứng khoán TP HCM (HOSE) thực hiện thử nghiệm căn cứ vào tiêu chí chủ chốt là doanh thu của công ty niêm yết. Hoạt động kinh doanh nào mang lại doanh thu lớn nhất sẽ được xem là ngành chính của công ty đó.
Cũng chính cách phân ngành này đã dẫn tới một kết quả khá thú vị với Công ty FPT. HOSE đưa FPT vào phân ngành cấp một G (nhóm bán buôn, bán lẻ). Mã ngành cấp 2, 3 tương ứng của công ty này là 46 (bán buôn) và 465 (bán buôn máy móc, thiết bị và phụ tùng máy).
Trong khi HOSE xếp FPT vào nhóm “bán buôn máy móc, thiết bị và phụ tùng máy”, nhiều công ty chứng khoán, quỹ đầu tư lớn trong và ngoài nước đều xếp tổ chức này vào nhóm công nghệ thông tin hoặc công nghệ.
FPT đang trong quá trình đàm phán mua EVN Telecom để bước chân vào lĩnh vực thông tin di động. Ảnh minh họa: Hoàng Hà
Trao đổi với VnExpress.net, ông Phan Minh Tuấn – Trưởng đại diện của Quỹ đầu tư Dragon Capital tại Hà Nội cho biết, việc phân loại công ty theo ngành sẽ phụ thuộc vào tiêu chí được chọn. Nếu căn cứ vào doanh thu thì FPT có thể bị xếp vào nhóm “bán buôn, bán lẻ”. Tuy nhiên, nếu căn cứ theo những tiêu chí khác thì phân ngành của FPT sẽ thay đổi. Đại diện của Dragon Capital cho biết, quỹ này vẫn xếp FPT vào nhóm ngành công nghệ thông tin.
Ông Huy Nam – chuyên gia độc lập về tài chính và thị trường chứng khoán thì cho rằng, phân ngành theo tiêu chí doanh thu của HOSE cũng là một phương pháp. Tuy nhiên, FPT thuộc nhóm bán buôn máy móc thiết bị phụ tùng là “hơi lạ”.
Không bình luận việc phân ngành này đúng hay sai nhưng ông Nam cho rằng, cùng căn cứ theo đại lượng chung là tiền thì giữa doanh thu và lợi nhuận cũng đem đến những kết quả phân ngành rất khác nhau. Tuy nhiên, trong bất cứ trường hợp nào thì việc phân ngành cũng phải cung cấp thêm thông tin bổ sung để nhà đầu tư có cái nhìn rõ hơn.
“Nếu đơn thuần dựa trên doanh thu thì khi phân ngành, một tờ báo lớn sẽ được xếp vào nhóm ngành quảng cáo chứ không phải báo chí bởi doanh thu chủ yếu đến từ dịch vụ này. Tuy nhiên, như vậy có hợp lý hay không thì ai cũng có thể hiểu được”, ông Nam bình luận.
Ông Bùi Quang Ngọc, Phó chủ tịch HĐQT Công ty FPT cho biết, tổ chức này vẫn hoạt động trong lĩnh vực chính là công nghệ thông tin, viễn thông từ nhiều năm nay và ai cũng biết điều đó. Phần lợi nhuận đến từ lĩnh vực chính chiếm tới 70% và nhân lực thì tỷ lệ còn cao hơn. “Việc xếp FPT vào nhóm ngành ‘bán buôn máy móc, phụ tùng và thiết bị’ là chưa hợp lý và chúng tôi sẽ có trao đổi lại với Sở giao dịch chứng khoán TP HCM về vấn đề này”, ông Ngọc nói.
Lãnh đạo một công ty quản lý quỹ lớn tại Hà Nội thì nhận xét, việc phân ngành của HOSE có tiêu chí nhưng thiếu mất mô hình công ty holding, mà FPT lại thuộc nhóm này. Chính vì thế, việc phân ngành của HOSE đã làm phát sinh một kết quả khá hài hước, trái ngược với phân loại của các công ty chứng khoán, quỹ đầu tư cũng như các hãng cung cấp thông tin độc lập về chứng khoán trên thị trường. “Với mô hình công ty holding, HOSE cần có một tiêu chí khác, theo lợi nhuận cũng là một phương án”, ông này cho biết.
Còn tổng giám đốc một công ty chứng khoán lớn tại TP HCM thì bình luận, việc FPT được xếp vào nhóm bán buôn bán lẻ cùng với các hãng phân phối máy móc thiết bị phụ tùng là một chuyện vui vào cuối năm. “Vấn đề cốt lõi ở đây là HOSE nên có cách phân loại sao cho mọi người tâm phục, khẩu phục thì việc đó mới có ý nghĩa. Vì thế, việc điều chỉnh khi có phản hồi hợp lý là điều cần thiết”.
Theo dự kiến, sau khi tiếp nhận phản hồi từ các thành viên thị trường, HOSE sẽ công bố chính thức kết quả phân ngành vào 15/1/2011.
Theo giải thích của HOSE, việc xác định mã ngành cấp 3 được căn cứ vào doanh thu bình quân của doanh nghiệp trong 3 năm liền. Theo đó, lĩnh vực kinh doanh nào mang lại trên 50% doanh thu thì doanh nghiệp sẽ được xếp vào ngành đó.
Trong trường hợp không lĩnh vực nào vượt quá 50% doanh thu, việc xếp hạng sẽ được tiến hành theo nguyên tắc “từ trên xuống”. Sau đó, doanh nghiệp sẽ được phân loại vào mã ngành cấp 1 và 2 tương ứng. Căn cứ theo tiêu chí này, FPT được xếp vào nhóm bán buôn bán, bán lẻ bởi có thế mạnh trong lĩnh vực phân phối các sản phẩm như điện thoại, máy tính…
Nhật Minh – Hoàng Ly
Năm 2010
Doanh thu 9 tháng của FPT: 16.732 tỷ VND
Doanh thu FPT thương mại: 11.799 tỷ VND
Doanh thu ngoài thương mại: 3.933 chia cho tỷ giá 19.000VND/1USD được 207 triệu USD.
Kết luận:
- Hoặc phần mềm xuất khẩu 200 triệu USD đã đạt được theo mục tiêu đặt ra từ …. 2005 thì: chỉ có bộ phận viết phần mềm làm việc, CÒN LẠI thì ngồi chơi xơi nước hết!!!
- Hoặc FPT đang dấu Doanh thu: Trương Gia Bình phải ĐI TÙ thay Nguyễn Gia Thiều!
Đọc anh bạn Long Tran thấy rất hay vì dẫn chứng nhiều số liệu cụ thể.
Phàm là dân học toán như TGB chắc phải biết định luật bảo toàn vĩ đại của Lô mô nô xốp : Vật chất không tự nhiên sinh ra, không tự nhiên mất đi mà chỉ chuyển từ “túi này sang túi khác” ! Đấy là cái mà FPT đã làm, chỉ cần nhìn sản phẩm FPT là biết : toàn dịch vụ, với lắp ráp.
Phải ngây ngô lắm về xã hội và kinh tế mới tin ở những cái mà TGB nổ về genetic với ý tưởng, phong thủy cái cóc khô…Buôn máy tĩnh sáng Nga thì ai chả biết, ai có quyền để tổ chức.
Có câu này của các cụ : Vai mang túi bạc kè kè/ Nói hươu nói vượn người nghe ầm ầm
…
Đám nhà báo đa phần dân học văn, sử, toàn là nghe nói với cảm tính, biết gì về Toán với khoa học, nên dễ tin vào những lời ba hoa. Dân học Toán với Kỹ thuật thì lời lẽ lăng nhăng kia lừa được ai?.
Bill Gate mà sống ở VN có khi tài sản cũng xách dép cho TGB thôi. Dốt lại hay nói chữ.